Bệnh viện Chợ Rẫy – Cho Ray hospital

 Toàn cảnh bệnh viện Chợ Rẫy 

Toàn cảnh bệnh viện Chợ Rẫy 

 Một phòng khám trong bệnh viện 

Một phòng khám trong bệnh viện 

 Bệnh nhân nằm tràn ra ngoài hành lang 

Bệnh nhân nằm tràn ra ngoài hành lang 

 Dãy phòng dịch vụ, giá cao của bệnh viện 

Dãy phòng dịch vụ, giá cao của bệnh viện 

 Một anh làm việc ở khu vực công trường sau lưng bệnh viện 

Một anh làm việc ở khu vực công trường sau lưng bệnh viện 

Được xây từ năm 1969 đến năm 1975, bệnh viện Chợ Rẫy do chính phủ Nhật xây tặng Việt Nam Cộng Hoà là một trong những bệnh viện tối tân nhất lúc bấy giờ. Gần đây, tôi được vào tham quan tất cả các phòng ban và kết cấu của bệnh viện này. Bệnh viện có một kết cấu rất đẹp, đơn giản và vững chãi, theo đúng tinh thần Nhật, với một hệ thống thông gió (đáng lẽ) là tuyệt vời.  Tuy nhiên bệnh viện bị quá tải trầm trọng do phải đón nhận bệnh nhân từ các tỉnh miền Tây và miền Trung từ Quảng Trị trở vào. Một bệnh viện có sức chứa 800 người năy phải đón nhận trung bình 3000 người mỗi ngày, với giờ cao điểm khám bệnh là 5000-7000 người. Nhiều dãy nhà phụ, nhà tạm xấu xí, tạm bợ được cất lên nhưng không thể nào đáp ứng nổi nhu cầu khám chữa bệnh của bà con, những người hầu hết đến từ quê với thu nhập bấp bênh.

Bệnh viện cũng nổi tiếng với chuyên khoa phỏng và chuyên khoa sọ não, những bệnh nhân khoa này nằm viện không do bệnh lý từ trong cơ thể mà do tai nạn hoặc chấn thương, nên họ có vẻ ngoài thật chẳng khác nào những thước phim đầu quay những nạn nhân bom nguyên tử trong Hiroshima Mon Amour của Alain Resnais. Những hành lang dài nối tiếp nhau nhưng không bao giờ trống, vì tất cả hành lang, hay tất cả những khu vực có mái che, đều được tận dụng triệt để để dùng làm chỗ nằm cho bệnh nhân.

Tầng cao nhất của bệnh viện, có một dãy phòng mà tôi thấy gần như hoang vắng, mỗi phòng bệnh chỉ có 1-2 bệnh nhân với nội thất đơn giản nhưng đầy đủ, như một khách sạn nhỏ. Hoá ra đó là những phòng Vip với giá tiền 500-700.000 một đêm. Do đó phần hành lang vẫn giữ được không khí trong sạch, thoáng đãng và ngập tràn ánh nắng.

Bệnh viện chợ Rẫy không được quyền từ chối bệnh nhân, do đó nhiều bệnh nhân nghèo không thể trả nỗi viện phí sau khi được chữa trị đã “cao chạy xa bay”. Nhưng, nỗi buồn khổ do sự nghèo đói và sự bất lực của một bộ máy không đáp ứng nổi những nhu cầu sức khoẻ cho nhân dân vẫn còn in đậm trên những tấm ra giường nhàu nát trong bệnh viện.